Những khoảnh khắc xao xuyến ở Đà Lạt

Trở lại Đà Lạt sau hơn 6 năm, tôi nhận ra mình không thể leo liên tiếp nhiều con dốc như trước. Tôi nhận ra, mình chỉ thích loanh quanh trong rừng thông và bờ hồ gần nơi nghỉ để ngắm nghía khung cảnh thiên nhiên. Đà Lạt giúp tôi nhận ra mình đã già.

Một góc Hồ Tuyền Lâm Đà Lạt lúc hơn 5 giờ sáng với những tia sáng loe lói đầu ngày


Vào một buổi sáng sớm cuối tháng 3/2022 ở một khách sạn bên bờ hồ Tuyền Lâm – Đà Lạt, tôi ngẩn ngơ trước cảnh trời đêm chuyển màu dần về sáng. Tôi định chụp ảnh bình minh trên bờ hồ nhưng rủi thay, mặt trời lại mọc lên sau rừng thông ở đâu xa khuất. Đứng trên một triền đồi, nhìn hừng đông màu đỏ cam trồi từ từ dưới rừng thông mà tôi tiếc nuối vì không kịp có mặt ở nơi đó. Bù lại, tôi “bắt” được khoảnh khắc tuyệt đẹp khi sương mù bảng lảng trên rặng núi và trên mặt hồ Tuyền Lâm, một màu xám nhuộm ánh tím rất ngộ.

Sương mù bảng lảng trên hồ Tuyền Lâm vào sáng sớm tháng 3 ở Đà Lạt


Đứng dưới một cây thông, nhìn nửa vầng trăng lơ lửng giữa hai vòm cây màu đen nổi bật trên nền trời xanh xám ửng những dải mây màu hồng cam, nghe tiếng chim hót líu lo xen lẫn tiếng ộp oạp và ngửi mùi nhựa thông trong buổi sớm tinh mơ sao mà tinh khiết đến thế.

Những tia sáng đầu ngày soi qua những tán lá thông ở Đà Lạt


Tôi đứng dựa vào một cây thông, nhắm mắt, hít hà thật sâu luồng không khí mát lạnh buổi sớm mai và cảm được việc “tắm rừng” (tree-therapy) khoan khoái đến không ngờ.


Đà Lạt hừng đông với khung cảnh tuyệt đẹp và khí trời trong mát, đây đúng là thành phố mà người Việt phải đến ít nhất một lần trong đời.

Khung cảnh Làng Cù Lần ở Đà Lạt thật đẹp


Cho dù buổi trưa nắng gay gắt trên 25 độ, không khí Đà Lạt cuối tháng Ba vẫn lý tưởng đối với dân Sài Gòn, nhất là khi chọn nơi nghỉ gần rừng thông, bờ hồ hoặc mỗi khi ngồi trong xe chạy lên đường đèo, hai bên là rừng thông, mở cửa sổ xe hứng làn gió mát lạnh và nghe tiếng thông reo rì rào.

Đến quán cà phê của nhóm bạn khiếm thính để lắng nghe chính mình và tìm lại sự bình yên

Không thèm để ý những xu hướng thời thượng của du khách đến Đà Lạt là “săn mây”, chụp ảnh với thú cưng hay chech-in – chụp ảnh – quay video với gương….trong ba ngày ở Đà Lạt tôi đã kịp có một buổi sáng lang thang ngắm cảnh ở làng Cù Lần, có một buổi chiều tĩnh lặng đọc sách trong quán Thời Thanh Xuân của hội các bạn khiếm thính, xách giỏ đi hái dâu vào sáng sớm…cùng với đứa cháu nội 5 tuổi luôn háo hức khám phá mọi điều mới mẻ.

Du khách đến Đà Lạt nên tận hưởng thú vui tìm kiếm những trái dâu chín còn nguyên vẹn trong các vườn dâu của dân địa phương

Điều đáng tiếc nhất ở Đà Lạt là khi đứng trên cao nhìn xuống thung lũng, nét đẹp tự nhiên trời cho của Đà Lạt đã bị che chắn bởi rất nhiều nhà kính. Màu trắng đục của nhà kính để bảo vệ hoa màu trồng bên trong đã hoàn toàn lấn át khung cảnh tự nhiên tươi đẹp. Tuy vậy, Đà Lạt vẫn còn những góc đẹp đến mê hồn, đủ làm lữ khách lưu luyến không muốn rời đi….và luôn thầm mong được quay trở lại.

Điều tiếc nhất là vẻ đẹp của khung cảnh Đà Lạt bị nhà kính che chắn
Chán nhất ở Đà Lạt là khi đứng trên cao chụp toàn cảnh chỉ thấy màu trắng nhờ nhờ của những mái nhà kính

Mặt khác, Đà Lạt cũng đo lường sức khỏe của một người, khi sau vài năm trở lại, ai đó bỗng âm thầm nhận ra bước chân đã trở nên nặng nề, mau mỏi hơn, thở dốc hơn… khi vượt qua những con dốc và trèo lên những bậc thang…

Đà Lạt không dành cho người vội vã, Đà Lạt cũng không dành cho người có đôi chân mau mỏi…

Bài & ảnh Thanh Thủy

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s